fbpx
Art

Nghệ thuật có nhất thiết phải đẹp?

Pinterest LinkedIn Tumblr +

Nếu nghệ thuật không làm cho bạn hứng thú theo một cách nào đó hoặc bất cứ điều gì, nó có thực sự là nghệ thuật? Và tiêu chuẩn nào để cho rằng một tác phẩm nghệ thuật là đẹp? Chúng tôi đã đi sâu vào khía cạnh triết học để tiết lộ mối quan hệ của nghệ thuật với vẻ đẹp. Trong bài viết này, chúng ta sẽ vén bức màn về tâm lý nghệ thuật, khái niệm về cái đẹp trong nghệ thuật và điều gì làm cho “nghệ thuật” vừa nổi tiếng vừa đẹp, vì vậy hãy đọc tiếp nhé!

“Máy móc thông minh không phải để thay thế các giám đốc điều hành, mà để giúp cho quy trình làm việc của họ thông minh hơn”

Về cơ bản, nghệ thuật là cách thể hiện những suy nghĩ và cảm xúc mạnh mẽ vào trong các sản phẩm vật chất như tranh, ảnh, đồ thủ công mỹ nghệ, tác phẩm điêu khắc, âm nhạc, phim ảnh… Ngoài ra, nghệ sĩ có thể chia sẻ với thế giới những trải nghiệm của riêng mình thông qua các tác phẩm nghệ thuật, và đoán xem, không phải lúc nào nghệ thuật cũng đẹp.

Quan điểm về việc liệu nghệ thuật có luôn luôn làm hài lòng người xem về mặt thẩm mỹ hay không vẫn còn là điều gây tranh cãi. Các triết gia đặt tên phản ứng đối với một thứ gì đó hấp dẫn là “phản ứng thẩm mỹ – aesthetic response”. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu những người khác nhau không chia sẻ phản ứng thẩm mỹ này? Điều đó có làm cho tác phẩm đó kém hấp dẫn hoặc kém đẹp đi không? Vẻ đẹp trong nghệ thuật là một sự trừu tượng, mơ hồ khi giải thích chất liệu nghệ thuật. Vẻ đẹp là gì? Và chúng ta có thể thực sự định nghĩa nó bằng lời không? Bạn có thể nói rằng vẻ đẹp gợi lên một cảm giác thích thú khi nhìn vào nó. Tuy nhiên, những gì bạn nhìn thấy cũng có thể tác động đến các cảm xúc khác nhau của bạn, biểu thị một sự thay thế cho khái niệm “cái đẹp”.

Nhìn lại quá khứ, nhiều loại hình nghệ thuật đã tạo ra sự thay đổi trong xã hội và để lại tác động lớn đến nó – về mặt phong cách – mang tính cách mạng hoặc đương đại, âm nhạc, văn học, biểu diễn… Trong lịch sử, những gì được coi là đẹp được liên kết với những gì là “tốt”.

Mặc dù nghệ thuật thực sự mang lại sức mạnh cảm xúc, nhưng nó không phải lúc nào cũng hợp mắt người xem. Những gì bạn nhận thức phải đánh vào cốt lõi của bạn, kích hoạt phản ứng nhận thức và khơi gợi những cảm giác mà bạn chưa bao giờ biết là mình có. Câu nói của Bansky tóm gọn tất cả: “Nghệ thuật nên an ủi những người buồn phiền và làm phiền những người thoải mái.” Trên thực tế, nghệ thuật cho phép người nghệ sĩ khám phá mọi cung bậc cảm xúc, từ hạnh phúc đến sợ hãi, đau đớn và buồn bã. Bạn sẽ thấy điều này trong “Dante and Virgil in Hell”. Bức tranh của William Adolphe Bouguereau đề cập đến các khái niệm về lòng tham, ác ý và gian lận của con người. “Spanish Dancers” của Giovanni Boldini có thể sẽ khiến bạn kinh ngạc khi nhận thấy bàn tay phía trên vai của vũ công không gắn liền với cơ thể người. Boldini đã nắm bắt một cách tinh tế khái niệm về tính hai mặt và không gian bằng những nét vẽ của mình. Nghĩ lại thì, nhiều tác phẩm nghệ thuật sẽ không được coi là đẹp nếu chúng ta đánh giá dựa trên việc chúng ta có cảm giác thích thú hay không.

Ví dụ, nghệ sĩ người Serbia, Marina Abramovic, đã chuyển đổi trạng thái và cơn đau thể xác dữ dội của cô ấy thành thứ được gọi là nghệ thuật sức bền cùng với các hình thức khác. Các buổi biểu diễn nghệ thuật do cô dàn dựng thể hiện sự đau đớn, kiệt sức và đau khổ của cô. Nghệ thuật có thể phản ánh nỗi đau, do đó hành động phân loại nghệ thuật là đẹp sẽ trở nên thiếu khách quan. Video năm 1975 của Abramovic cho thấy một đoạn clip ghi lại cảnh cô ấy chải tóc cho đến khi chảy máu trong khi lặp lại câu thần chú “Nghệ thuật phải đẹp, nghệ sĩ phải đẹp”. Video này ám chỉ một cách tinh tế về sự kỳ vọng cao của xã hội đối với một nghệ sĩ – cụ thể là một người phụ nữ.

Theo Joseph Nieters, cảm nhận về nghệ thuật mang tính chủ quan cao và khái niệm về cái đẹp nằm ở việc truyền tải thành công thông điệp của nghệ sĩ, cũng như tác động của nó đối với người xem. Chiara Leonardi nói rằng mặc dù nghệ thuật gắn liền với người tạo ra nó, nhưng việc đánh giá vẻ đẹp phụ thuộc vào người cảm nhận nó và nền tảng văn hóa của họ. Nếu tách rời khỏi các yếu tố bên ngoài, vẻ đẹp không được coi là nghệ thuật. Lạ lùng thay, người ta lại hoài nghi các tác phẩm nghệ thuật đẹp đẽ.

Nếu chức năng của nghệ thuật là ghi lại trải nghiệm của con người, thì nó phải bao gồm cả mức cao và mức thấp, tích cực và tiêu cực, biến nghệ thuật trở thành bàn đạp cho cảm xúc của con người và là trung tâm nghiên cứu của các nhà triết học. Georges Braque nói một cách độc đáo “Nghệ thuật có nghĩa là làm xáo trộn, khoa học thì làm yên lòng.” Ian Malcomson trả lời câu hỏi liệu vẻ đẹp có thể tìm thấy trong nghệ thuật hay không. Nếu vẻ đẹp là kết quả của một quá trình sáng tạo và trí tưởng tượng mà qua đó chúng ta nhận được niềm vui, thì nó nên được đánh giá và chiêm nghiệm bởi cá nhân. Không một ai, thậm chí không một nhà phê bình nào có thể cho mọi người biết thế nào là đẹp và thế nào là không đẹp.

Tóm lại, vẻ đẹp là một khái niệm mơ hồ, xoay quanh các vấn đề về sở thích, sự chấp nhận và ý định. Mỗi nền văn hoá, mỗi cộng đồng, mỗi cá nhân sẽ có nhận thức của riêng họ về cái đẹp. Thoát khỏi các tiêu chuẩn và quy tắc truyền thống của nghệ thuật sẽ giúp bạn “chạm” đến những tác phẩm nghệ thuật thú vị và khác lạ. Có thể nói rằng, nghệ thuật là cửa sổ mở ra một tâm hồn rất riêng trong mỗi người.

Credit

Translated from website: spacepective.com
Bản quyền bài dịch thuộc về Học viện nhiếp ảnh Quảng cáo Chimkudo.
Không được trích dẫn toàn bộ hay một phần khi chưa có sự đồng ý.

Share.

About Author

Comments are closed.